Có những bài học về nghề, người ta học trong phòng đào tạo. Bài học lớn nhất của mình thì đến từ một người đã từ chối mình suốt 6 tháng liên tục.
Để kể chuyện này cho đúng, mình phải quay lại năm 2018, cái năm mình bước vào bất động sản với một lời thề trong túi và gần như không có gì khác.
Vào nghề với một lời thề
Tết trước đó, mình về quê mà trong túi không còn một đồng. Người thân từng gom góp cho mình mượn từng đồng để trả nợ khi mình phá sản. Đêm đó mình thề với chính mình: Tết năm sau phải kiếm được tiền, phải trả hết nợ, phải trả lại cho người thân gấp 10 lần những gì đã mượn.
Mình chọn bất động sản vì một suy nghĩ rất thật: chỉ có nghề này mới cho mình cơ hội kiếm số tiền đủ lớn, trong thời gian đủ ngắn, để trả hết nợ.
Nhưng đời không chạy theo phép tính của người đang cần tiền. Năm 2018, thị trường bất động sản nghỉ dưỡng gần như đóng băng. Cả thị trường rời đi. Ai cũng chuyển sang bán đất nền phân lô, nơi có giao dịch, có tiền nhanh, có hoa hồng về trong tháng.
Mình ở lại với ngách nghỉ dưỡng.
Không phải vì mình gan lì hơn ai. Mà vì mình vừa trả giá quá đắt cho bài học ngược lại. Hai lần thất bại trước đó trong kinh doanh mỹ phẩm dạy mình một điều: chết không phải vì thị trường xấu, chết vì mình không biết mình hợp với khách nào, mạnh ở sản phẩm nào. Đến năm 2018 thì mình đã biết. Mình hiểu mình phù hợp với nhóm khách nào, với dòng sản phẩm nào, thế mạnh của mình nằm ở đâu. Bỏ cái mình hiểu để chạy theo chỗ đông người, đó chính là cách mình đã ngã ở lần trước.
Cái giá của sự kiên định đó là hơn một năm rưỡi không có một giao dịch lớn nào.
Một năm rưỡi. Với một người đang gánh lời thề trả nợ, mỗi tháng trôi qua không phải là một tờ lịch. Nó là một câu hỏi: mình có đang sai không?
Một năm rưỡi không có gì để khoe
Mình muốn kể thật giai đoạn này, vì mình nghĩ đây đúng là chỗ nhiều bạn mới vào nghề đang đứng.
Một năm rưỡi không có một giao dịch lớn, nghĩa là một năm rưỡi đi làm mà gần như không có gì để mang về khoe. Bạn bè cùng lứa khoe chốt được căn này, nhận hoa hồng khoản kia. Mình thì mở điện thoại ra, thấy tin nhắn khách đọc rồi để đó, thấy lịch hẹn bị dời, thấy tài khoản không nhúc nhích. Có những buổi tối mình ngồi một mình và cái ý nghĩ đó lại bò lên: hay là mình không hợp với nghề này, hay là mình nên bỏ, sang bán đất nền như mọi người cho nhanh có tiền.
Mình không giả vờ rằng mình mạnh mẽ và chưa từng nghĩ tới chuyện bỏ cuộc. Mình có nghĩ. Nghĩ nhiều là khác.
Điều giữ mình ở lại không phải là một câu tự nhủ hào hùng. Nó cụ thể hơn thế. Thứ nhất là lời thề Tết đó, món nợ ân tình với người thân lớn hơn cái sĩ diện muốn bỏ ngang. Thứ hai là một điều mình đã học được bằng máu ở hai lần phá sản trước: mỗi lần mình bỏ cái mình hiểu để chạy theo chỗ đông người, mình đều trả giá. Lần này mình chọn tin vào bài học đó thay vì tin vào nỗi sợ. Và thứ ba, thứ này nghe nhỏ mà cứu mình nhiều nhất, là mình tự đặt cho mình những việc để làm mỗi ngày, kể cả ngày không có khách. Ngày chưa có giao dịch không phải ngày ngồi không chờ điện thoại reo. Mình vẫn gọi, vẫn nhắn, vẫn gửi thông tin, vẫn học sản phẩm, vẫn giữ liên lạc với những người như anh A. Nhờ vậy, một năm rưỡi đó không phải một năm rưỡi mình đứng yên. Nó là một năm rưỡi mình gieo, chỉ là mùa gặt chưa tới.
Nếu bạn đang ở trong quãng đó, mình nói thật lòng: cảm giác không thấy kết quả là cảm giác đúng của giai đoạn xây nền, không phải dấu hiệu bạn chọn sai. Cái cần kiểm tra không phải là “mình đã có kết quả chưa”, mà là “mỗi ngày mình có đang làm đúng việc không”. Hai câu đó rất khác nhau.
Vị khách nói không suốt 6 tháng
Trong giai đoạn đó, mình có một vị khách ở Hà Nội, xin phép gọi là anh A.
Anh từ chối mình 6 tháng liên tục.
Không phải từ chối kiểu im lặng cho qua. Anh nói rõ: anh chưa có nhu cầu mua bất động sản. Với phần lớn người bán hàng, câu đó là dấu chấm hết của một cái tên trong danh sách. Gạch đi, chuyển sang người tiếp theo, vì thời gian là tiền, mà mình thì đang rất cần tiền.
Mình chọn cách khác. Mỗi tháng, mình vẫn gửi anh một bản cập nhật tình hình thị trường. Đều đặn. Anh cần thông tin gì, mình cung cấp đầy đủ. Anh hỏi gì, mình trả lời tới nơi. Kể cả khi anh nhắc lại rằng anh chưa có nhu cầu.
Nói thật, những tháng đó mình không có chiến lược cao siêu gì. Mình chỉ nghĩ đơn giản: anh đã tin mình đến mức chịu đọc thứ mình gửi, thì mình phải có trách nhiệm với niềm tin đó. Thông tin mình gửi phải đáng đọc, phải giúp anh hiểu thị trường hơn, dù anh không mua gì của mình cả. Còn chuyện anh mua hay không, đó là quyền của anh, không phải điều kiện của mình.
Sau này nhìn lại, mình mới thấy trong cách làm ngây ngô đó có ba thứ mà bây giờ mình gọi tên được, và vẫn giữ nguyên trong cách làm nghề.
Thứ nhất, việc chăm sóc khách phải là một hệ thống, không phải một cảm hứng. Cảm hứng thì gửi được hai ba lần rồi quên. Hệ thống thì có lịch cố định: tháng nào cũng gửi, gửi đúng hẹn, gửi cả khi lòng mình đang nản nhất. Người mới vào nghề hay hỏi bí quyết theo đuổi khách. Bí quyết nằm ở chữ đều đặn, không nằm ở chữ khéo léo.
Thứ hai, thứ mình gửi đi phải có giá trị với người nhận, không phải có lợi cho người gửi. Bản tin của mình là thông tin thị trường, là cái anh A. đọc xong thấy mình hiểu thêm một chút. Nó không phải tin nhắn “anh ơi suy nghĩ tới đâu rồi”. Một bên là cho đi. Một bên là đòi về. Khách hàng phân biệt được hai thứ đó nhanh hơn mình tưởng rất nhiều.
Thứ ba, kiên định với ngách mình hiểu. Nếu năm đó mình bỏ đi bán đất nền, mình đã không còn lý do gì để gửi bản tin thị trường nghỉ dưỡng cho anh A. Sợi dây đã đứt từ lâu trước khi cơ hội kịp đến.
Nếu em có một khách im lặng, đây là thứ em gửi
Nhiều bạn mới vào nghề nhắn mình hỏi cùng một câu: em có một khách nói chưa mua, giờ em nhắn gì để không bị coi là làm phiền. Nếu phải kể lại mình đã nuôi một người khách suốt sáu tháng thế nào, và nếu phải khuyên một bạn mới, mình sẽ nói thế này. Đây không phải một công thức thần kỳ, chỉ là việc một người tư vấn tử tế nên làm, mình gom lại thành thứ dùng được.
Mỗi tháng, thay vì hỏi “anh chị mua chưa”, hãy gửi một thứ mà người ta đọc xong thấy có lợi cho họ, dù không mua gì của mình. Bốn loại thông tin này gần như tháng nào cũng có cái để gửi.
Một, diễn biến thị trường khu vực người ta quan tâm: tháng này khu đó có gì mới, giá đang đi ngang, đi lên hay chững, tâm lý người mua ra sao. Người ta không cần mình chào hàng, người ta cần một người ở trong nghề chịu khó cập nhật giúp.
Hai, giao dịch mới phát sinh gần dự án hoặc gần khu người ta để mắt: căn nào vừa sang tay, mức giá thật là bao nhiêu. Đây là thứ khách quý nhất, vì giá rao thì đầy trên mạng, còn giá giao dịch thật thì chỉ người trong cuộc mới nắm.
Ba, biến động chính sách và pháp lý: chủ đầu tư đổi chính sách thanh toán, ngân hàng đổi lãi suất, quy định pháp lý mới ảnh hưởng đến loại tài sản người ta quan tâm. Những cái này người bận đi làm khó theo kịp, mình theo giúp.
Bốn, một phân tích ngắn gắn với đúng nhu cầu của riêng người đó: nếu anh chị từng nói quan tâm dòng tiền cho thuê, thì tháng này mình gửi một góc nhìn về khả năng khai thác; nếu người ta quan tâm giữ tài sản lâu dài, thì mình nói về thanh khoản và tiềm năng khu vực. Cùng một thị trường, mỗi khách cần một lát cắt khác nhau.
Điều quan trọng nhất không nằm ở nội dung, mà ở thái độ khi gửi. Gửi như một người cho đi, không phải một người đòi về. Không năn nỉ, không thúc, không nhắc khéo chuyện hoa hồng, tuyệt đối không cứ vài hôm lại hỏi “anh chị quyết định chưa”. Người ta im lặng không có nghĩa là người ta không đọc. Người ta đang lặng lẽ quan sát xem mình là người đến vì giao dịch hay đến vì mối quan hệ. Và cái ngày người ta cần mua thật, người ta sẽ nhớ ai là người đã ở bên cạnh mình suốt những tháng mình chưa mua gì.
Nếu bạn chỉ có sức làm một việc trong tuần này, hãy chọn một khách đang im lặng, soạn cho họ một bản tin đúng bốn loại thông tin trên, và gửi đi mà không kèm bất kỳ câu hỏi chốt nào. Rồi lặp lại tháng sau. Đó là toàn bộ “bí quyết” mà mình có.
Tháng 6 năm 2019
Rồi may mắn mỉm cười, theo cái cách mà mình không bao giờ đoán được.
Trong một buổi hội thảo mở bán tại Hà Nội, anh A. được một bạn sale khác giới thiệu về chính dự án mình đang theo. Nghe xong, anh không chốt với bạn sale đó. Anh cầm điện thoại lên, gọi cho mình, nhờ mình tư vấn.
Tháng 6 năm 2019, anh mua 2 lô góc biệt thự tại KN Paradise Cam Ranh. Hai ngày liên tục, mỗi ngày một căn.
Và anh nói một câu mà đến bây giờ mình vẫn nhớ nguyên văn: “Anh mua vì muốn ủng hộ em, vì em đã nhiệt tình hỗ trợ, tư vấn, cung cấp đầy đủ thông tin khi anh cần, kể cả khi anh chưa có nhu cầu.”
Bạn để ý câu đó không nhắc đến vị trí, không nhắc đến giá, không nhắc đến chính sách. Những thứ đó dĩ nhiên phải đủ tốt thì anh mới xuống tiền, anh là người cẩn trọng. Nhưng cái quyết định anh gọi cho ai, đặt niềm tin vào ai giữa những người cùng bán một sản phẩm, lại là một thứ hoàn toàn khác.
Hôm đó mình hiểu ra nguyên tắc mà mình xem là số một của nghề này: khách hàng mua sự tử tế bền bỉ của người bán trước khi mua sản phẩm.
Điều mình muốn nói với hai kiểu người đang đọc bài này
Nếu bạn là người mới vào nghề bán hàng, hoặc đang ở giai đoạn mất phương hướng vì làm mãi chưa thấy kết quả, mình muốn bạn nhìn kỹ vào con số này: 6 tháng bị từ chối cộng với hơn một năm rưỡi không giao dịch lớn. Đó không phải câu chuyện về tài năng. Đó là câu chuyện về việc chọn đúng chỗ đứng rồi đứng cho vững. Hãy tự hỏi mình hai câu: mình hiểu nhóm khách nào nhất, và mình có dám phục vụ họ đều đặn cả khi họ chưa mua gì không? Nếu trả lời được, bạn đã có thứ mà không khoá đào tạo nào dạy nhanh được: một cái nghề xây trên nền, không xây trên may rủi. Còn nếu bạn đang gửi tin cho khách mà tháng làm tháng nghỉ, thì vấn đề không nằm ở khách. Nó nằm ở chỗ bạn chưa biến sự tử tế thành kỷ luật.
Còn nếu bạn là một nhà đầu tư, một người đang cân nhắc xuống tiền vào một tài sản lớn, mình nghĩ bạn cũng từng ở vị trí của anh A. Bạn nói chưa có nhu cầu, và bạn quan sát xem người bán sẽ làm gì tiếp theo. Người biến mất ngay khi bạn nói không, họ đến vì giao dịch. Người vẫn ở đó, vẫn gửi cho bạn thứ đáng đọc, vẫn trả lời câu hỏi của bạn mà không kèm điều kiện, họ đến vì mối quan hệ. Tài sản càng lớn, bạn càng cần người thứ hai. Vì sau khi ký hợp đồng, thứ bạn cần không phải một người đã bán xong, mà là một người vẫn nghe máy.
Anh A. không xuất hiện trong đời mình như một giao dịch. Anh xuất hiện như một câu trả lời, đúng lúc mình cần nhất, cho câu hỏi mình đã tự dằn vặt suốt một năm rưỡi: mình có đang sai không?
Không. Giá trị mình trao đi không bao giờ mất. Nó chỉ cần thời gian để quay về.
Người ta có thể từ chối một sản phẩm nhiều lần, nhưng rất khó từ chối mãi một con người tử tế đều đặn.
Nếu bạn muốn hiểu vì sao mình làm nghề theo cách này, mời bạn đọc bài Về Tiên, nơi mình kể trọn hành trình của mình. Và nếu câu chuyện này chạm đến bạn, cứ kết nối với Tiên. Không cần có nhu cầu gì cả. Anh A. ngày xưa cũng bắt đầu như vậy.
Lương Hồng Thuỷ Tiên, Nha Trang