NẾU MỘT NGÀY MÌNH VIẾT SÁCH, MÌNH SẼ VIẾT VỀ ĐIỀU NÀY…
Có một giấc mơ mình giữ rất lặng, ít khi nói ra: một ngày nào đó, mình sẽ viết một cuốn sách.
Không phải để có cái tên trên bìa. Không phải để được gọi là tác giả. Mà vì mình tin rằng đời mình đã đi qua một số thứ — và học được một số thứ — đủ thật để có thể giúp được người khác, nếu mình chịu viết nó xuống cho tử tế.
Người ta hay nghĩ viết sách là chuyện của người nổi tiếng, hoặc của người đã “đến đích”. Mình thì nghĩ khác. Mình nghĩ những cuốn sách cứu được người ta, thường không phải viết bởi người chưa từng ngã. Mà bởi người đã ngã rất đau, đã tự bò dậy, và đủ trung thực để kể lại cả phần tối lẫn phần sáng của hành trình.
Và nếu mình viết, mình biết rất rõ mình sẽ viết về điều gì. Thật ra là hai cuốn.
Cuốn thứ nhất: từ một đứa trẻ bị bỏ lại, đến một người tự cầm lái
Cuốn đầu tiên là một cuốn tự truyện.
Nhưng mình xin nói trước một điều, để bạn không hiểu lầm: đây sẽ không phải một cuốn sách kể khổ.
Mình ghét nhất cái thể loại lấy nỗi đau ra để xin thương. Mình đã đi qua đủ biến cố để hiểu rằng bi luỵ chẳng cứu được ai — nó chỉ giam người ta lại trong vai nạn nhân. Nên nếu mình viết về đời mình, mình sẽ viết nó như một bản đồ cho người đi sau, không phải một lời than cho người đi qua.
Cuốn sách đó sẽ bắt đầu từ một đứa trẻ.
Một đứa trẻ chuyển trường hơn mười lăm lần. Lớn lên với cảm giác là khách trọ trong chính cuộc đời mình. Quen với việc rời đi đến mức không dám cắm rễ vào đâu. Một đứa trẻ đứng ở rìa của mọi thứ, mang trong lòng một câu hỏi không lời: đâu mới là nơi của mình?
Rồi nó lớn lên. Và cuộc đời, thay vì nhẹ tay, lại đặt vào tay nó những chương tối nhất — những mất mát mà mình sẽ không tô hồng, cũng chẳng giấu đi. Vì mình tin một cuốn sách chỉ có sức mạnh khi nó dám đứng cùng người đọc ở chỗ tối nhất.
Nhưng trọng tâm của cuốn sách sẽ không phải những cú ngã.
Trọng tâm là khoảnh khắc mọi thứ đổi chiều — cái ngày một con người thôi để hoàn cảnh quyết định thay mình, và lần đầu tiên cầm lấy cây bút của chính mình. Mình muốn kể nó như một tấm bản đồ cho người đi sau, không phải một lời than cho người đi qua. Đó sẽ là chương quan trọng nhất — và với một cuốn sách nói về việc viết lại đời mình, không có hình ảnh nào đúng hơn thế.
Phần còn lại của cuốn sách sẽ là hành trình làm lại. Bình Phước. Rồi Nha Trang, mảnh đất của biển. Bước vào nghề bất động sản từ con số không, đi từng dự án, gặp từng khách hàng, học từng bài học thực chiến. Đứng dậy không phải một lần, mà nhiều lần. Và mỗi lần đứng dậy, lại trở thành một phiên bản vững hơn một chút.
Mình muốn cuốn sách đó nói được một điều, với tất cả những người phụ nữ — và cả những người đàn ông — đang nằm trong cái hố mà mình từng nằm:
Một tuổi thơ không trọn vẹn không phải một bản án. Một lần trắng tay không phải dấu chấm hết. Quá khứ không có quyền viết nốt phần đời còn lại của bạn — trừ khi chính bạn trao cây bút đó cho nó.
Và một cuốn sách như thế, mình tin, sẽ có ích hơn nghìn lời khuyên — bởi nó không dạy người ta cách tránh ngã, nó chỉ cho người ta thấy: ngã rồi, vẫn luôn còn một con đường để đứng dậy.
Cuốn thứ hai: cách biến mơ hồ thành một hệ thống hành động
Nhưng nếu chỉ có cuốn tự truyện, thì mình chưa làm tròn việc.
Bởi câu chuyện vượt khó, dù truyền cảm hứng đến đâu, vẫn chỉ là một nửa. Mình đã thấy quá nhiều người đọc xong một cuốn sách hay, xúc động vài hôm, rồi đời họ vẫn không nhúc nhích. Cảm hứng bốc lên nhanh, và tắt cũng nhanh.
Cho nên cuốn thứ hai mình muốn viết là một cuốn về phương pháp. Cuốn này sẽ trả lời đúng câu hỏi mà mình được hỏi nhiều nhất trong đời: “Em học nhiều rồi, mà sao vẫn giậm chân tại chỗ? Làm sao để bắt đầu?”
Và đây là chỗ mình tin mình có thứ đáng để viết. Bởi mình có một tài năng mà mình tin là thật của mình — không phải nói lời hay, mà là biến mơ hồ thành hệ thống.
Đưa mình một cái đầu ngổn ngang — đầy ý tưởng, đầy nỗi sợ, đầy kiến thức rời rạc, một đống việc không biết bắt đầu từ đâu — mình nghe ra được đâu là cái gốc, và mình gỡ nó thành từng bước có thể đi. Mình lấy một biến cố và biến nó thành bài học. Lấy một bài học và biến nó thành quy trình. Lấy một mục tiêu lớn đến mức đáng sợ và chia nó thành những việc nhỏ làm được ngay hôm nay.
Cả đời mình làm điều đó — cho chính mình trước, rồi cho những người tìm đến mình. Cuốn sách thứ hai sẽ là nơi mình đóng gói nó lại thành một phương pháp mà bất kỳ ai cũng có thể cầm lên và dùng.
Mình sẽ viết về cách gọi tên lại mục tiêu khi đầu óc đang rối như tơ vò. Cách phân biệt việc quan trọng với việc chỉ trông có vẻ gấp. Cách chia một giấc mơ lớn thành những bước nhỏ đến mức không thể không làm. Cách xây kỷ luật khi không còn ai giám sát. Cách dùng cả công nghệ, dùng trí tuệ nhân tạo, như một đòn bẩy để một người bình thường vẫn có thể làm việc của cả một đội — biến tri thức của mình thành một “bộ não thứ hai” lưu lại và dùng được nhiều lần.
Vì mình tin một điều gần như là nguyên tắc sống: học mà không tạo ra hành động, thì chưa gọi là học. Kiến thức nằm trong đầu chỉ là thông tin. Kiến thức được đem ra làm mới thành năng lực. Người ta hiếm khi thiếu thông tin. Cái họ thiếu là sự rõ ràng, và một bước đi cụ thể.
Cuốn sách đó tồn tại để cho người đọc đúng hai thứ ấy.
Vì sao phải là hai cuốn, không phải một
Có lẽ bạn sẽ hỏi: sao không gộp làm một?
Bởi mình tin chúng là hai mảnh không thể thiếu nhau.
Cuốn tự truyện cho người ta niềm tin — rằng làm lại là có thật, vì có một người đã làm được. Cuốn phương pháp cho người ta lộ trình — rằng làm lại không phải phép màu, mà là một quy trình có thể học, có thể làm theo.
Niềm tin mà thiếu lộ trình thì chỉ là cảm xúc, rồi sẽ tan. Lộ trình mà thiếu niềm tin thì khô khốc, không ai đủ sức đi. Phải có cả hai. Phải vừa thắp được ngọn lửa, vừa đưa được tấm bản đồ.
Và đó cũng chính là con người mình. Mình không phải kiểu người chỉ biết truyền cảm hứng rồi để người ta tự xoay. Mình cũng không phải kiểu người chỉ đưa quy trình lạnh lùng mà quên mất con người phía sau nó cần được nâng lên. Mình đứng ở giữa: một người vừa đã sống qua đủ đau để hiểu, vừa đủ khả năng hệ thống hoá để chỉ đường.
Người ta tìm đến mình không phải để được dỗ. Người ta tìm đến mình vì họ muốn một góc nhìn rõ ràng, và một bước đi để bắt đầu. Hai cuốn sách đó, suy cho cùng, chỉ là cách mình làm đúng việc mình vẫn làm — nhưng ở quy mô mà một đời người có thể chạm tới hàng nghìn người, thay vì từng người một.
Cuốn sách thật sự, mình đang viết bằng cách sống
Nhưng đây là điều thật lòng nhất mình muốn nói.
Mình chưa viết hai cuốn sách đó ra giấy. Có thể vài năm nữa. Có thể lâu hơn. Mình không vội.
Bởi mình hiểu một sự thật: một cuốn sách về làm lại chỉ đáng tin khi tác giả của nó đang thật sự làm lại. Mình không muốn viết về bản lĩnh từ một chiếc ghế êm. Mình không muốn dạy người ta cách đứng dậy trong khi mình đã quên mất cảm giác phải đứng dậy là thế nào. Cho nên trước khi viết bằng mực, mình chọn viết bằng đời.
Mỗi ngày mình vẫn đang viết những trang đó. Mỗi lần mình ngồi với một bạn sale mới vào nghề, đang loay hoay y như mình ngày xưa, và giúp bạn ấy thấy con đường — đó là một trang. Mỗi lần mình biến một mớ kiến thức hỗn độn thành một quy trình dùng được — đó là một trang. Mỗi lần mình từ chối làm nạn nhân, từ chối đổ lỗi, từ chối trì hoãn, và chọn hành động — đó là một trang. Mỗi bài viết như bài bạn đang đọc đây, cũng là một trang nháp cho cuốn sách một ngày nào đó.
Mình đang sống thành cuốn sách trước, rồi mới viết nó ra sau. Vì mình tin: muốn truyền cảm hứng thì phải sống ra kết quả thật. Và một di sản đáng để lại không phải mấy trăm trang giấy đẹp — mà là một con người đã sống nhất quán đủ để những trang giấy ấy có quyền tồn tại.
Nếu bạn đang đọc tới đây, mình muốn gửi bạn một câu hỏi, không phải để trả lời mình, mà để bạn tự soi:
Nếu một ngày bạn viết cuốn sách về đời mình — chương bạn đang sống hôm nay sẽ là một chương khiến bạn tự hào, hay một chương bạn muốn vội lật qua?
Bởi cuốn sách đời bạn đang được viết ngay lúc này, từng ngày một, dù bạn có cầm bút hay không. Câu hỏi duy nhất là: bạn có đang là người cầm cây bút đó, hay bạn để hoàn cảnh viết thay?
Còn mình, mình đã chọn rồi. Mình cầm bút. Mình viết. Bằng từng quyết định, từng lần đứng dậy, từng người mình giúp được trên đường.
Và đến ngày hai cuốn sách kia thật sự ra đời, mình muốn chúng chỉ làm một việc duy nhất: đưa cho người đang lạc lối vừa một ngọn lửa để tin, vừa một tấm bản đồ để đi — để không ai phải mò mẫm trong bóng tối lâu như mình đã từng.
Đó sẽ là tựa đề thật sự, dù bìa sách có in chữ gì đi nữa.
Độc lập. Tự do. Mạnh mẽ. ♥️
Đừng rời đi tay trắng
Tôi có hai tài liệu soạn cho người đang cân nhắc BĐS ven biển: 25 câu hỏi trước khi mua và Bảng chi phí giữ một tài sản. Đọc ngay tại trang, hoặc để lại email — tôi gửi bản đầy đủ. Tôi không spam: chỉ gửi đúng tài liệu bạn chọn.
