Một bài viết không phải cho có, mà để LÀM THẬT – SỐNG THẬT với cuộc đời mình.
Từ ngày quyết định quay lại học cùng Thầy ở khoá Lập Trình Vận Mệnh – Tháng 05/2026, mình biết rất rõ: lần này không phải đi học cho vui, không phải đi nghe cho có cảm hứng, mà là đi để thay đổi thật.
Rồi lịch học bắt đầu dày lên từng ngày.
12–14/06: Đánh Thức Sự Giàu Có 74 tại TP.HCM.
17–18/06: Raving Fan tại TP.HCM.
21–26/06: Eagle Camp 25 tại Nha Trang.
29/06–03/07: IPS – Internet Power System 16 tại Nha Trang.
17 ngày qua, mình gần như bước vào một guồng quay mới. Ngày nào cũng cày từ 8h sáng hôm trước đến 5h sáng hôm sau. Liên tục như vậy suốt một tuần. Nghỉ được 2 bữa thì cũng chỉ dành đúng 6 tiếng để ngủ một giấc thật đã, rồi lại dậy làm bài tập tiếp.
Và bây giờ, mình lại bước vào một vòng lặp mới thêm một tuần nữa.
Có lúc cũng tự hỏi:
Động lực đâu để mình làm được như vậy?
Đang sướng mà.
Đang đi chơi vui mà.
Sao tự nhiên lại chọn khổ như thế?
Nhưng rồi mình nhớ lại ngày đầu bước vào lớp.
Nhìn xung quanh, ai cũng như cao thủ võ lâm. Mọi người nói về hệ thống, công nghệ, phễu, dữ liệu, quy trình, AI… bằng một thứ ngôn ngữ mà lúc đó với mình chẳng khác gì tiếng sao Hoả.
Mình hỗn loạn mất nguyên một ngày vì không bắt kịp. Không phải vì mình không có năng lực, mà vì mình đã “sướng” lâu ngày quá. Sướng đến mức quên mất cái “khổ” cần thiết để lớn lên. Quên mất lý do vì sao mình từng phải cố gắng. Quên mất ngoài kia thế giới đang chạy nhanh đến mức nào.
Và nếu mình cứ ở yên trong vùng quen thuộc, mình sẽ mãi chỉ là một con đại bàng bị nhốt trong chuồng gà.
Thế là mình tự nói với mình:
Không hiểu thì học.
Không biết thì hỏi.
Không theo kịp thì bắt chước trước.
Chưa giỏi thì cứ lặp đi lặp lại quy trình cho đến khi não mình bắt đầu hiểu.
Và thật sự kỳ diệu.
Từ chỗ nghe như tiếng sao Hoả, giờ mình cũng bắt đầu hiểu được “ngôn ngữ” đó rồi. Chưa dám nói là giỏi, nhưng ít nhất mình đã không còn đứng ngoài cuộc chơi nữa.
Qua đợt này mới thấy, khả năng vượt ngưỡng của mình cũng hay thật.
Con người không yếu như mình nghĩ. Chỉ là nhiều khi mình sống dễ chịu quá lâu, nên quên mất bên trong mình còn một phiên bản rất lì, rất bền, rất chịu được áp lực.
17 ngày qua không dễ. Với mình, và với cả anh em trong lớp cũng vậy. Nhưng chính sự cố gắng của mọi người lại trở thành động lực rất lớn cho mình.
Biết ơn Thầy.
Biết ơn hành trình này.
Biết ơn những ngày rất mệt, nhưng rất đáng.
Còn bây giờ thì… chém tạm vậy thôi.
Đi làm bài tập nộp Thầy đã. 🥰
P/s: Sau đợt này, mình tin hơn một điều: muốn bước ra khỏi “chuồng gà”, không có cách nào khác ngoài việc tự ép mình bay lên.
Đừng rời đi tay trắng
Tôi có hai tài liệu soạn cho người đang cân nhắc BĐS ven biển: 25 câu hỏi trước khi mua và Bảng chi phí giữ một tài sản. Đọc ngay tại trang, hoặc để lại email — tôi gửi bản đầy đủ. Tôi không spam: chỉ gửi đúng tài liệu bạn chọn.
